Học để lãnh đạo và lãnh đạo để học

Thứ sáu - 01/07/2011 10:52
Học để lãnh đạo và lãnh đạo để học

Học để lãnh đạo và lãnh đạo để học

HỌC ĐỂ LÃNH ĐẠO VÀ LÃNH ĐẠO ĐỂ HỌC: HÀNH TRÌNH KHAI SÁNG ĐẾN SỰ LÃNH ĐẠO

 

 

Khi nhiệm kỳ của Ni sư Karma Lekshe Tsomo săp kết thúc khoảng hai năm trước đây, tôi được đề nghị đảm nhận vị trí chủ tịch Sakyadhita va tôi đã hứa sẽ giúp. Đối với tôi, việc nắm giữ vai trò chủ tịch không quan trọng. tôi tự xem mình là tính nguyện viên của Sakyadhita. Vậy thôi, tôi chẳng bao giờ để ý đến sự khác biệt mà danh hiệu “Chủ tịch Sakyadhita” sẽ đem đến cho tôi khi Hội nghị Sakyadhita lần thứ 11 tại Việt Nam sắp kết thúc.

 

Vào cái đêm sau lễ bế mặc và trước chuyến du ngoạn chùa chiền, vài người tham dự hội nghị kéo tôi vào phòng khách san và bắt đầu “nhắc nhở” tôi về vai trò chủ tịch Sakyadhita của tôi: “Christie, nếu bạn là chủ tịch thì hãy Hành động như một chủ tịch!” họ nói. Tất nhiên là tôi biết rất rõ họ có ý gì. Tất nhiên là tôi biết rất rõ họ có ý gì. Họ đang nói đến thực tế là, trong suốt hội nghị, ban tổ chức Sakyadhita của Việt Nam không công nhận tôi là chủ tịch Sakyadhita. Nhóm khách tham dự hội nghị này cảm thấy rằng tôi nên “ khẳng định” vai trò chủ tịch của tôi và nên “ nói gì đó”. Họ cảm thấy rằng tôi đã  bị “ xúc phạm”  nghiêm trọng. Tôi kiên nhẫn lắng nghe, nhưng chỉ cười với lời khuyên chân thành của họ. Tôi cố gắng giải thích hoàn cảnh xã hội rất phức tạp và bối cảnh văn hóa Phật giáo của Việt Nam, và không nghĩ về sự việc này nữa.

 

Tuy nhiên, kể từ đó, tôi chủ ý đến nhiều lời nhận xét về vai trò chủ tịch Sakydhita của mình. Thông thường, sau khi “ xác nhận” rằng tôi là chủ tịch hiện tại của Sakyadhita, những phản ứng tiêu biểu bao gồm: “Ồ, Sakyadhita có thể có một cư sĩ chủ tịch sao?” Sau đó là rất nhiều gợi ý khác như: “Bạn nên mua thêm lễ phục”; “Bạn nên ăn mặc chỉnh chu hơn!”; “Này, bạn nên uốn tóc đi”; “Bạn trông quá trẻ để là một chủ tịch!”; Đôi khi tôi nhận được những gợi ý rất mâu thuẫn. Chẳng hạn, một số bảo tôi nên giảm cân, một số khác thì bảo tôi nên giữ nguyên, tất cả đều vì một lý do: để “ nhìn và hành động giống một chủ tịch hơn”. Trong tất cả những câu hỏi và nhận định này, chúng ta có thể thấy nhiều khuôn mẫu, giả định và kỳ vọng đối với chủ tịch Sakyadhita liên quan tới giới, độ tuổi, văn hóa và hình ảnh.

Hình ảnh minh hoạ

Trong suốt quá trình lâu dài và khó khăn xoay sở để chuẩn bị cho bài tham luận này, tôi đã cố gắng một cách không chính thức, để có thể đáp ứng những kỳ vọng mà mọi người từ khắp nơi trên thế giới dành cho cương vị chủ tịch của mọt tổ chức nữ giới Phật giáo lớn nhất thế giới. Tôi suy nghĩ rằng có lẽ tôi có thể bao gồm trong bài viết này một vài góc nhìn xuyên văn hóa về những kỳ vọng này. Đối với tôi, danh sách dài những phẩm chất mà tôi nhận được từ một số nữ giới Phật giáo để làm nản lòng. Những phụ nữ này dường như kỳ vọng rằng, để lãnh đạo những người con gái của đức Phật, một chủ tịch phải là một vị Bồ Tát(Bodhisattva) hoàn hảo hoặc là một đức Phật hoàn toàn giác ngộ. Điều đó có thể hiểu được nhưng nó lại chẳng phù hợp với thực tế chúc nào. Trên thực tế, toi phải làm hai nghề khác bên cạnh việc là một tình nguyện viên cho Sakyadhita, đấy là không kể đến nhiều trách nhiệm khác nữa. Thực sự toi mới chỉ bắt dầu “ học lại” cách làm một vị “lãnh đạo”. Lần này, tôi tiến tới quá trình trở thành một lãnh đạo một cách có ý thức và lưu tâm (mindfully) – như là một phụ nữ, và quan trọng hơn cả, là một phụ nữ Phật giáo.

“Một lãnh đạo bẩm sinh” trước khi tôi biết mình là một Phụ nữ
 

Trong bài phát biểu của mình về “ Nữ giới Phật giáo làm lãnh đạo” ở Việt Nam, Ni sư Karma Lekshe Tsomo, một trong những người sáng lập và nguyên là chủ tịch của Sakydhita, chỉ ra rằng hầu hết nữ giới, đặc biệt là nữ giới ở châu Á, không có nhiều cơ hội được đào tạo làm lãnh đạo. Tuy nhiên, có lần ni sư cũng nhận xét riêng với tôi: “ Christie, bạn là một lãnh đạo bẩm sinh.” Ô, tôi đã thực sự là một “ lãnh đạo” tự nhiên( bẩm sinh), nhưng đó là trước khi tôi biết mình là một phụ nữ. Trong phần sau đây, tôi sẽ giúp quý vị thấy tôi thuộc loại “lãnh đạo” nào trước đây.

 

Sinh ra là con đầu lòng của một gia đình lớn đầy yêu thương với cha mẹ may mắn là những người không phân biệt giới, một điều rất phổ biến trong thời kỳ đó, tôi thực sự được nuông chiều bởi những người xung quanh tôi:” cha mẹ tôi, ông bà tôi, các cô dì chú bác, cũng như một hàng dài các bà con họ hàng thân thích lớn tuổi hơn có họ “Chang”. Tôi là “vua” của gia đình, và mặc dù gia đình toi không còn là một gia đình giàu có nhưng trên thực tế tôi vẫn có thể có được mọi thứ tôi muốn( mặc dù, thật thú vị là từ khi còn nhỏ, tôi dường như  đã bắt đầu tự rèn luyện mình để không muốn có mọi thứ - có lẽ vì tôi có được mọi thứ quá dễ dàng nên tôi thấy chán?).

 

Khi còn là một đứa trẻ, tôi vô vùng “ ngông cuồng” (wild). Tôi là một “cô giái nghịch ngộm như con trai” (tomboy). Thực tế là tôi đã nghĩ tôi là con trai – tôi chỉ chơi vơi con trai. Tôi không chịu nổi các bạn gái. Mặc dù như đa nói, cha mẹ tôi chưa bao giờ làm cho tôi cảm thấy là con gái thì ít giá trị hơn, có vẻ như một cách vô thức tôi gắn bó chặt chẽ với các bạn trai nhiều hơn. Trên thực tế, không ai đối xử với tôi như với một “ bé gái”, có lẽ vì tôi luôn luôn “ mạnh mẽ”  và là một người có nhiều đặc ân. Tôi thể hiện những đặc điểm( hoặc đúng ra là các khuôn mẫu) không phù hợp với con gái của thời kỳ đó. Chẳng hạn, tôi chẳng bao giờ mắc cỡ. Tôi thích hát và múa và có thể biểu diễn bất cứ khi nào được yêu cầu. ở trường học, tôi vượt trội ở hầu hết mọi khía cạnh: Tôi đại diện cho lớp và cho trường trong mọi hoạt động, bao gồm cả những muôn thể thao mà tôi chưa hề chơi trước đó. Thậm chí trước khi tôi biết luật chơi, tôi đã ở trong một cuộc thi rồi.

 

Trước tuổi 16, tôi đã có được đủ loại giải thưởng và tôi thường giành chiến thắng. Tôi là học sinh cưng của giáo viên và được trao rất nhiều đặc ân. Dù tôi đã học từ truyền hình hay từ những người quyền lực xung quanh tôi (tất nhiên là theo kiểu gia trưởng) thì tôi cũng học cả cách sử dụng (và lạm dụng) quyền lực của mình: Tôi thực hiện sự “công bằng” theo cách của tôi bằng việc bảo vệ những kẻ yếu thế và bị bắt nạt. Tôi thách thức những người có quyền lực, bao gồm cả giáo viên và những người quản lý trường học bất cứ khi nào tôi thấy cần thiết. Tất cả các bạn cùng lớp tôi đều rất thận trọng để không “ xúc phạm” tôi để họ không bị mất niềm tin của giáo viên. Các bé trai cố gắng làm tôi vui bằng việc cho tôi những gói snack ưa thích của chúng. Nói tóm lại, trước khi tôi 16 tuổi, các giáo viên và bạn bè đều quý mến tôi đã từng là: tự tin (có lẽ là ngạo mạn) và cực kỳ hách dịch( có lẽ như bạo chúa).

Một lãnh đạo “đã mất” …(A “Lost” leader…)
 

Sự tự tin và cảm giác là “ lãnh đạo” của tôi dần dần mất đi sau hai thời điểm giác ngộ quan trọng thời điểm khi tôi nhận ra tôi là phụ nữ và thời điểm khi toi biết rằng tôi không thể thực hiện ước mơ của cha mẹ tôi – cả hai điều này này đều liên quan tới sự thực là tôi là phụ nữ. Lần đầu tiên khi tôi đến kỳ kinh nguyệt, tôi nhớ mình đã hỏi bà ngoại là bao giờ điều đó sẽ chấm dứt. Bà tôi đã nói “ cô gái ngốc nghếch ạ, từ nay trở đi nó sẽ đến với con mỗi tháng” . “ Mỗi tháng???” điều đó có vẻ như là ngày tận thế đối với tôi khi đó. “ Đó là nghiệp (Karma) của phụ nữ!” bà tôi nói tiếp. “ Cái gì? Phụ nữ? Nghiệp “karma?”  tôi vẫn còn nhớ khoảng sân nơi tôi bị buộc phải chấp nhận “hình phạt” ngày đó. Mặc dù thực tế là bà tôi luôn đối xử với tôi như một “ông vua” nhưng bắt đầu từ chính hôm đó. Dù muốn hay không, tôi biết rằng tôi “ cao nhất thì cũng chỉ có thể là một hoàng hậu” một vai trò rất ha cấp theo đánh giá của tôi.

 

Thời điểm thất bại thứ hai của tôi – trên thực tế là hai thời điểm giác ngộ liên tiếp trong khoảng thời gian ba năm – đến khi tôi cuối cùng nhận ra rằng tôi không thể thực hiện mơ ước của cha mẹ tôi là thi đậu trào trường Sư Phạm (Teachers College). Trường mà bào thời đó người ta cho là lựa chọn tốt nhất cho các cô gái. Mặc dù cha mẹ tôi luôn tự hào về tôi và không thực sự thể hiện sự phân biệt giới tính nhưng họ không thể hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi giá trị truyền thống và những ý tưởng về nghiề nghiệp tốt nhất cho phụ nữ. giống như hầu hết các bậc cha mẹ ở miền nam Đài Loan. Họ hy vọng rằng con gái xuất sắc của họ sẽ bước vào trường sư phạm. theo hệ thống thì cứ ở Đài  Loan, tôi có hai cơ hội để được bào trường sư phạm, không phụ thuộc vào các kỳ thi tuyển sinh chung cho các trường khác. Cơ hội thứ nhất là sau ba năm học trung học cơ sở (cấp 2) và cơ hội thứ hai là sau ba năm học trung học phổ thong (cấp 3) . lần thứ nhất, tôi trược kỳ thi vào trường trung học phổ thong tốt nhất dành cho nữ ở trung tâm Đài Loan. Trong suốt ba năm học phổ thong, tôi chỉ có một mục đích: được vào trường sư phạm quốc gia để có thể thực hiện ước mơ của cha mẹ. thật không may, tôi lại để tuột mất cơ hội lần thứ hai, mặc dù tôi đạt điểm rất cao và cuối cùng được nhận vào Đại học Quốc gia Đài Loan, trường đại học mà tất cả các bạn cùng lớp tôi mơ ước. đó là một trò cười( a big joke) cho cả tôi và cha mẹ tôi. Đó cũng là một bài học lớn cho tôi về dukkha.

 

Trong suốt ba năm học đầu bị đánh mất để chuẩn bị cho kỳ thì thứ hai, tôi trở thành một loại “ lãnh đạo” khác trong lớp. Sau kinh nghiệm that bại lần thứ nhất tôi trở nên hơi hướng nội, sống rất giản dị, đi lại hơn hai giờ mỗi ngày đến trường với mục đích duy nhất là được vào trường sư phạm quốc gia. Mặc dù tôi không có ý định làm lãnh đạo nhưng không hiểu sao tôi vẫn được chọn là đại diện của lớp, như thường lệ. nhưng lần này, tôi là một lãnh đạo khá lặng lẽ và thụ động. tất cả các bạn trong trường nữ sinh này đều yêu mến tôi, tôi được coi là “ tài sản quý của lớp”. các bạn trong lớp đến với tôi mỗi ngày để kể với tôi về những chuyện riêng của họ. và tôi chỉ biết lắng nghe khi họ chia sẻ các rắc rối của gia đình. Các giáo viên cũng yêu mến tôi. Tôi học giỏi và không hề nghịch ngơm như các bạn gái khác. Tôi là một học sinh gương mẫu. khi các bạn gái sự chơi trò lừa bịp với một giáo viên nghiêm khắc và chuyên quyền vào một ngày Cả Tháng Tư, họ chơi trò lừa bịp với tôi. Tôi chẳng bao giờ giận dữ. tôi vui vẻ khi mọi người vui vẻ. dù vậy, điều họ không thể hiểu là  tại sao tôi lại không vui khi tôi được vào học ở “ trường đại học mơ ước” của mọi người. ngay cả tôi cũng rất khó khăn để hiều vì sao. Tôi vhir biết rằng tôi đang đau khổ và cha mẹ tôi đang đau khổ. Các bạn cùng học của tôi, dù là vui hay ghen tỵ với những “ thành tích” của tôi, không thể hiểu tại sao tôi lại đau khổ, mặc dù họ cũng đang đau khổ. Trái tim tôi cùng nhịp đập với những câu thơ của một nhà thơ tôi đọc trong lớp học về văn học Anh đầu tiên: “ Nước mắt. Nước mắt không đau. Tôi không biết chúng có ý gì” [2]. Sự đau khổ này là cái nhìn thứ hai của tôi về samsara trong cuộc đời có vẻ như hạnh phúc này.

Hình ảnh minh hoạ

Hành trình Khai sang trở thành “Lãnh đạo”

 

Trong những năm tiếp theo – bốn năm ở đại học, hai năm là giáo viên tiếng Anh, và bảy năm nữa du học ở Hawai’I, và trong công việc hiện tại của tôi – tôi tiếp tục nhận lãnh rất nhiều vị trí lãnh đạo. có lẽ bởi vì tôi cao hơn, có lẽ bởi vì tôi trông mạnh mẽ và đáng tin cậy, có lẽ bởi vì tôi là người lúc nào cũng bận rộn( a busy body) hoặc có lẽ đó là nghiệp(karma) của tôi, tôi đã học cách nhận vị trí lãnh đạo. tôi phải thú thật là tôi chưa boa giờ ý thức về việc là một lãnh đạo trong quá khứ và thậm chí chưa bao giờ đặc biệt lưu tâm tới việc là một lãnh đạo. Bỗng nhiên, tuy nhiên, sau khi nhận vị trí lãnh đạo này. Tại sao? Đương nhiên, đó là kết quả của nhiều nguyên nhân và điều kiện. những nguyên nhân và điều kiện này bao gồm hành trình riêng của tôi và những kinh nghiệm tôi chia sẻ ở trên, cũng như việc học hỏi và tu tập theo lời dạy của đức Phật trong 16 năm qua. Sau khi được giải phóng khỏi những kỳ vọng của cha mẹ, giờ đây tôi là “ ông chủ của chính mình” . nhưng tôi không hoàn toàn thoát khỏi được những kỳ vọng của việc là một nữ Phật tử, đặc biệt là “ những kỳ vọng” của việc là một lãnh đạo của nữ giới Phật giáo.

 

Đã từng giữ vị trí lãnh đạo Sakyadhita trong nhiều năm, Ni sư Karma Lekshe Tsomo chia sẻ kinh nghiệm vơi “những kỳ vọng” với tôi.

 

Một lãnh đạo cần thiết nắm giữ vai trò trước công chúng. Có những kỳ vọng khác nhau về việc một lãnh đạo nên ăn mặc và hành động như thế nào, thậm chí cả việc cô ấy nên cười khi nào và cười to cỡ nào. Cô ấy không thể làm hài lòng tất cả mọi người và khi cô ấy không làm người ta hài lòng thì cô ấy rất có thể sẽ bị chỉ trích. Sư phệ bình mang tính xây dựng có thể có ích và giúp đỡ, nhưng sự chỉ trích tiêu cực có thể rất làm thoái chí. Điều này đặc bietj đúng với nhưng người làm lãnh đạo trên cơ sử tự nguyện. không giống như các CEO của các tập đoàn, chúng ta làm việc không lương, thông thường phải tự trả cho mọi chi phí. Ngay cả khi như vậy, thỉnh thoảng chúng ta vẫn bị chỉ trích, cho dù chúng ta có có gắng thế nào đi nữa.

 

Quả thật là một “ phép mầu” khi Sakyadhita vẫn tồn tại cho tới hôm nay – không có văn phòng làm việc, không có đội ngũ nhân viên được trả lương trong 23 năm qua, và thâm chí không dễ để có thể tìm được những người trợ giúp tình nguyện lâu dài. Ni sư Tsomo cũng nói:

 

“ Làm lãnh đạo không dễ vì có quá nhiều việc để làm, và người lãnh đạocó trách nhiệm khiến cho công việc được chạy. cô ấy cần có người phụ giúp, nhưng phụ nữ không có ngân quỹ lớn. cô ấy có thể cố gắng tìm kiếm các tình nguyện viên và có nhiều tình nguyện viên nữ giới tuyệt vời ủng hộ mọi dự án của Phật giáo trên thực tế - những phụ nữ cũng có nhiều trách nhiệm khác như chăm sóc gia đình, và họ không thể luôn ở bên cạnh để giúp”

 

Thực vậy, “ những lời xin lỗi” là những gì mà Sakyadhita thường nhận được. nhưng chúng ta có thể nói và làm gì được ngoài việc hiểu và thực hành nhẫn nại?Điều thách thức lớn nhất, trên thực tế, là sự đối mặt với những chỉ trích trên cơ sở giới, như được thẻ hiện trong sự quan sát sau đây[4].

 

Nữ giới có xu hướng bị đặt tiêu chuẩn cao hơn nam giới. cả nam giới và nữ giới đều mắc lỗi, nhưng công chúng dường như chỉ chú ý và đánh giá nữ giới khắc nghiệt hơn. Điều này có nghĩa là một lãnh đạo nữ giới cần rất thận trọng trong ứng xử của mình. Đó có thể  là một sự thực hành tích cực, nhưng nó cũng căng thẳng.

 

Vậy thì, có vị trí nào tốt hơn để thực hành bước trên con đường trở thành một vị Bồ tát hơn là một lãnh đạo của nữ giới Phật giáo?

 

Kết luận: lãnh đạo để học và lãnh đạo hướng tới sự giải thoát( liberation)

 

Làm lãnh đạo hay không làm lãnh đạo( ở bất cứ cương vị nào) không thành vấn đề. Vấn đề là người đó có tiếp tục học hỏi và có tiếp tục có khả năng dẫn dắt bản thân và những người khác hướng tới mục tiêu giải thoát cuối cùng. Nghĩ lại về loại lãnh đạo tôi đã từng làm trước khi tôi viết là một phụ nữ và trước khi  tôi trở thành một Phật tử, tôi cảm thấy mình vẫn chưa học được nhiều, tôi cũng chưa dẫn dắt được bản thân mình hay ai đó quanh tôi hướng tới sự giải thoát. Chắc hẳn là tôi tạo ra nhiều nghiệp( karma) tiêu cực hơn là tích cực trong vị trí đó, vì tôi không ý thức được cơ cấu quyền lực và những đặc quyền mà tôi có. Chắc hẳn là tôi đã gây ra nhiều lo lắng và phiền muonj cho người khác hơn là niềm vui và lợi ích. A Di Đà Phật! tôi xin gủi lời tạ lỗi chân thành nhất tới tất cả những ai đã phải chịu đựng sự lãnh đạo như thế.

 

Ý thức về việc là một phụ nữ và là một phật tử, và ý thức về việc là cư sĩ và ở vị trí lãnh đạo là một phần của sự giác ngộ lớn. mặc dù không có nhiều nữ giới Phật giáo đương đại làm tấm gương lãnh đạo, nhưng tôi cảm thấy may mắn và rất biết ơn khá nhiều giảng sư nữ Phật giáo tuyệt vời xung quanh tôi. Họ đã nuôi dưỡng tôi với trí tuệ và lòng từ bi, và dạy cho tôi biết ý nghĩa của việc là môt “người đấu tranh đòi bình quyền cho nữ giới Phật giáo” và là một lãnh đạo. tôi vô cùng biết ơn lòng tốt và sự kiên nhẫn bền bỉ của họ trong việc dạy dỗ tôi, đặc biệt là Ni sư Karma Lekshe Tsomo. Tôi đã có thể thực hiện hành trình giác ngộ này thông qua mạng lưới Sakyadhita và bằng cách làm việc cho Sakyadhita. Tôi chắc chắn đó cũng sẽ là một hành trình tuyệt vời cho nhiều hơn nữa những người con gái của Đức Phật trong tương lai.

 

Cuối cùng, tôi muốn chỉ ra cho tất cả chị em Sakyadhita của tôi rằng, theo một nghĩa nào đó, tất cả chúng ta đều là lãnh đạo của thời đại chúng ta. Những gì chúng ta đang làm thực sự mang tính cách mạng. mạng lưới nữ giới toàn cầu của chúng ta, những người đang làm việc với lòng vị tha và thành tịnh để giúp đào tạo, khơi nguồn cảm hứng và trao truyền cho cả một thế hệ nữ giới Phật giáo đóng góp cho nền hòa bình thế giới là điều chưa từng xảy ra. Chúng ta đều đang học cách lành lãnh đạo trong những vị trí và vai trò nhất thời khác nhau. Chúng ta cũng đều là lãnh đạo của chính bản thân mình. Thông qua mạng lưới này và thông qua việc làm việc vì những người con gái của Đức Phật, chúng ta đang dẫn dắt bản thân mình tới sự giải thoát. Tôi mong muốn được kết thúc bài tham luận bằng khát bọng được sử lại từ bài kinh tụng theo truyền thống Trung Hoa: “Tìm nơi nương náu trong cộng đồng tối cao( của Sakyadhita) , cầu nguyện mọi chúng sinh ( đặc biệt là các chị em) dẫn dắt mọi thành viên của cộng đồng này mà không gặp chướng duyên. Mong chúng ta sẽ tôn kính tất cả những người tu theo Phật giáo xuất chúng( bao gồm nam giới và nữ giới, cư sĩ và tu sĩ) và noi theo tấm gương sang của họ [5] cầu cho mọi chúng sinh được an lạc. cầu cho mọi chúng sinh được giải thoát khỏi khổ đau.

Người dịch: Sư cô Như Nguyệt

CHÚ THÍCH

  1. this talk has been published as Karma Lekshe Tsomo, “ Buddhist Women as Leader”. Gender and Women’s Leadership. Edited by Natalie Green and Karen O’Connor( Thousand Oaks, CA: sage Publication. 2009)
  2. Poem written in 1847 by Alfred, Lord Tennyson(1809 – 1892), the Victorian – era English poet.
  3. Personal Correspondences
  4. Bhiksuni Karma Lekshe Tsomo, personal correspondence.
  5. The modifications are rendered in the parentheses. 

Christie Chang

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: lãnh đạo

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Giới Thiệu:

    Chùa Sắc Tứ Khải Đoan là ngôi chùa đầu tiên của tổ chức Phật Giáo có mặt tại Đaklak, được xây dựng vào năm 1951. chùa tọa lạc trên khu đất rộng 7 mẫu 8 sào 28m2, do Đoan Huy Hòang Thái Hậu Hòang Thị Cúc hiến cúng cho Tổng Hội Phật Giáo trung phần.

Thông báo

Ảnh chùa

Số Lượng truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 27

Máy chủ tìm kiếm : 4

Khách viếng thăm : 23


Hôm nayHôm nay : 1106

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 88463

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 4032818