Những Nỗi Khổ Của Nhân Gian

Thứ hai - 19/09/2011 20:11
Những Nỗi Khổ Của Nhân Gian

Những Nỗi Khổ Của Nhân Gian

Mới chào đời thì đứa trẻ nào cũng khóc. Điều đó báo hiệu một cuộc sống nhiều thử thách đang chờ đợi chúng. Không nơi nào yên ổn bằng lòng Mẹ, bởi thế phải luôn biết ơn Mẹ. Lớn lên, va vấp nhiều mới biết thương Cha Mẹ.

 

Dạy con em xong, nhiều phụ huynh luôn áy náy “Liệu hình phạt mình đưa ra với chúng có quá lắm không?”. Đau khổ nhất là sinh con ra mà nuôi nó không nên người, nước mắt chảy xuôi mà. Có người ra xã hội thét ra lửa nhưng về nhà nói con cái không được. Có làm trâu, làm ngựa mà con cái thành đạt thì cũng vô cùng hạnh phúc. Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, chẳng biết đường nào mà lần.
 
Phật giáo cho rằng cuộc sống là khổ, ít nhất có tám nỗi khổ (bát khổ): sinh (mới ra đời), lão (già), bệnh (ốm đau), tử (chết), ái biệt ly (thương yêu nhau phải xa nhau), oán tăng hội khổ (oán ghét nhau nhưng phải sống gần nhau), cầu bất đắc khổ (mong muốn nhưng không được), ngũ thụ uẩn (năm yếu tố sắc, thọ, tưởng, hành và thức tụ lại nung nấu làm khổ sở). Nhiều điều muốn làm mà lực bất tòng tâm. Đồng tiền gắn liền khúc ruột, không có tiền làm gì cũng khó, có tiền rồi thì lại khổ cái khác. Đủ thứ khổ: khổ lực sướng tâm, khổ tâm sướng lực. Sướng khổ tại tâm. Việc hư mà tâm thành thì còn sửa được. Việc thành mà tâm hư thì khó giải quyết lắm. Trách nhiệm và chịu đựng là hai từ để phân biệt trẻ con với người lớn. Đời xô mình tới đâu thì mình lăn lộn theo tới đó. Có cái chữ không chưa đủ, đời còn bao nhiêu thứ phải lo. Việc học là học cả đời. Có những thứ mà một người già phải học hỏi đứa trẻ mới lên ba.
Đọc báo về những mảnh đời bất hạnh, thấy giờ bệnh tật nhiều quá: khối u nặng cả kilôgam, xương thủy tinh, não úng thủy…  Cuộc đời hữu hạn mà đất trời thì vô hạn. Phải đối diện với sự thật, đừng lẩn tránh nó. Bởi càng lẩn trốn, nó càng tìm đến bạn. Hãy tiến hành kiêng khem cho những suy nghĩ của mình. Cắt bỏ mọi suy nghĩ yếu đuối, lãng phí mà không đem lại một giá trị dinh dưỡng nào.
 
Tất cả chúng ta đều bị dòng đời cuốn theo, phải nung nấu ý chí trên mỗi chặng đường. Làm gì có thành công nào mà không đánh đổi bằng  mồ hôi và nước mắt. Không khó khăn nào không có cách giải quyết hết, chỉ là ta muốn giải quyết hay không mà thôi. Chín người mười ý, tam sao thất bản, miệng lưỡi thế gian kinh khủng lắm. Vừa đủ hoặc thiếu một chút là tốt nhất, sướng quá thì đâu tốt. Sự nổi tiếng, tài năng thường đi đôi với khác người và cô độc. Cô độc bởi những người quá xuất sắc thì không ai theo kịp suy nghĩ của họ. Rảnh quá thì sinh ra nghĩ quẩn, nhàn cư vi bất thiện. Thời buổi này internet là con dao hai lưỡi. Chỉ cần một cái nhấp chuột là đưa tầm mắt ra toàn thế giới. Bao nhiêu người giỏi nhờ internet, bao nhiêu tệ nạn cũng từ internet. Chết không đem theo được tiền. Tất cả mọi thứ đều qua đi, chỉ tình thương ở lại. Vì tình thương, người ta có thể làm cho nhau rất nhiều thứ.
Đi học nhiều lúc mệt lắm, không tiếp thu vào thì cũng phải cố mà nhồi cho nó vào. Có khi cái cảm giác nó giết chết chính mình, chết không phải vì rắn cắn mà chết vì sợ rắn cắn là vậy. Lại có lúc bệnh sĩ chết trước bệnh tim. Cái bệnh sĩ khiến người ta mù quáng.
Người nghệ sĩ nổi tiếng là thế nhưng lắm lúc lại bị thiên hạ cho là “xướng ca vô loài”. Có nhiều thứ không ai làm thay cho mình được, phải tự lực cánh sinh. Sống sao cho có phước mới là điều quan trọng, cứ  làm phước cho người này rồi sẽ có người khác làm phước cho mình. Con người chúng ta cứ tranh giành nhau đủ thứ mà rớt cục không biết là đang tranh giành nhau cái gì. Căn nguyên của mọi thứ là tranh giành sự bình an, khi bình an thì suy nghĩ của ta rất mạnh. Có người chỉ mở miệng ra là tiền, nghĩ rằng đồng tiền đi trước đồng tiền khôn. Sai lầm! Sức khỏe và trí tuệ mới là trên hết. Khi có sức khỏe, người ta ước được một trăm điều ước. Khi không có sức khỏe, người ta chỉ ước một điều duy nhất: có sức khỏe.
 
Trước khi đậu đại học thì thấy đậu đại học là khó. Đậu đại học rồi thì thấy, làm thế nào để được ra trường lại càng khó hơn. Trước khi xin việc thì thấy xin được việc là khó. Xin việc được rồi lại thấy, làm thế nào để có chỗ đứng tốt trong công việc lại càng khó hơn. Trước khi yêu thì thấy yêu là khó, yêu rồi thì thấy làm thế nào để được yêu lại càng khó hơn. Cuộc sống là một chuỗi xung đột. Tôi đã từng tưởng tượng về cái chết:  Tôi đi đến cuối đường hầm (vì thấy nơi đó có ánh sáng). Nhưng gần đến nơi thì cửa hầm sập xuống, một vùng không gian tối đen như mực. Tôi nhắm mắt lại, cuộc đời tôi khép lại từ đó…
Có lúc phải chọn một trong hai: “tiếng” và “miếng”. Kiếm được quá nhiều tiền, lại không có tiếng tốt. Nổi tiếng với những lời khen, đời sống vật chất lại vô cùng chật vật. Một bóng đèn đã được bật, nếu vào ban ngày thì không thấy rõ ánh sáng của nó. Nhưng đặt vào bóng tối, sẽ thấy rất rõ ánh sáng nó phát ra. Cũng như giữa cuộc sống đầy rẫy phức tạp này, ai tài năng thực thụ sẽ dễ dàng tỏa sáng dù họ có bị lên bờ xuống ruộng đi nữa.
Niềm hy vọng là cánh cửa mở ra một tương lai tươi sáng sau khi đã đóng cánh cửa quá khứ lại. Mỗi ngày hãy mở cửa ra với niềm tin vào cuộc sống. Sáng thức dậy thấy cả nhà đông đủ, khỏe mạnh là hạnh phúc lắm rồi. Ai cũng có cái khổ của mình, chẳng ai giống ai. Nếm trải và cố gắng vượt qua nó. Đường đời nhiều gập ghềnh gian khó…
 
 

                                                                                                 Nguyễn Hữu Hiếu

                                                                  Sinh viên Đại học Kiến trúc thành phố Hồ Chí Minh

 

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Giới Thiệu:

    Chùa Sắc Tứ Khải Đoan là ngôi chùa đầu tiên của tổ chức Phật Giáo có mặt tại Đaklak, được xây dựng vào năm 1951. chùa tọa lạc trên khu đất rộng 7 mẫu 8 sào 28m2, do Đoan Huy Hòang Thái Hậu Hòang Thị Cúc hiến cúng cho Tổng Hội Phật Giáo trung phần.

Thông báo

Ảnh chùa

Số Lượng truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 52


Hôm nayHôm nay : 3768

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 93997

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 4626708