Trong khi đó, ngày nay có một số người không biết không hiểu gì về đạo Phật và phương pháp chân truyền về hạnh y bát khất thực, sống lang thang không nghề nghiệp, lại giả danh, mượn hình thức đi khất thực để mưu cầu lợi dưỡng cá nhân, đi khất thực không đúng pháp, không kể giờ giấc, gây ảnh hưởng, tiếng xấu trong xã hội và Đạo pháp. Do vậy, trong trang này, chúng tôi nhóm tập lại một số trường hợp Sư giả đi khất thực để quý vị có cái nhìn khái quát về một số phần tử bất hảo, vô công rồi nghề đang lợi dụng hình tướng Tăng sĩ để bôi nhọ Phật giáo.
Về Phép tắc Khất thực của Hệ phái Khất sĩ có quy định bằng 26 điều sau đây:
1. Phép đi khất thực chỉ từ một tới hai người mà thôi trừ khi nào đến xứ lạ, một hai ngày đầu đi chung cho biết đường sá, đi từ người cách khoảng hai thước.
2. Khi đi lấy cơm, hoặc đi trai tăng tại nhà cư sĩ thì được đi chung, đi một hàng một, cách nhau 2 thước tây, ai lớn tuổi đạo đi trước, tập sự đi sau.
3. Tại tịnh xá có ban cư sĩ hộ pháp, hoặc có nhiều người xin cúng dường luân phiên giáp 30 ngày trong mỗi tháng, thì Giáo hội nếu đông chia ra: phân nửa Tăng đi khất thực, phân nửa Tăng nhận cúng dường trọn bữa ăn.
4. Tốt hơn là mỗi người hàng ngày đều phải đi bát, ban hộ pháp chỉ hộ thêm sau khi đi về.
5. Khi đi khất thực nếu ai về không kịp ngọ, lỡ quá trưa thì phải độ nơi chỗ vắng, gốc cây, xa đường lộ, phố xá, chợ đông. Phải tránh những chỗ dơ dáy bụi bặm, cấu trược ồn ào, vì thế sẽ làm nhẹ thể pháp Phật.
6. Đi bát không được vô chợ, hoặc đứng phía góc chợ, hoặc chen lấn chỗ đám đông. Nên phải đi vào trong xóm hoặc các đường lộ xa chợ.
7. Mỗi đường có thể đi ba ngày, đi xa không quá ba ngàn thước.
8. Bận đi phải đi luôn, bận về nếu thiếu thì đứng trước cửa từ nhà (ngoài đường, chớ không được vào thềm), mỗi nhà đứng năm ba phút theo thứ tự.
9. Khi bát còn lưng, thì ôm quá tay trái gần trước bụng, lúc đầy rồi phải để vào túi, phủ nắp lại, quảy phía tay mặt không nhận nữa.
10. Không nhận lãnh đồ vật để trong túi, ngoài bát, hoặc trên nắp bát.
11. Không được nhận tiền, gạo, không được nhận đồ ăn mặn, khi người đem đến cúng, mình có thể hỏi thêm chay hay mặn, đó là gương dạy thiện cho người.
12. Không được đi vào nhà ai, khi đi khất thực. Nếu phải đi viếng ai, hoặc có việc của Giáo hội sai, thì đi lại ngay nhà người ta trước, bát mang chớ không ôm, bận về mới ôm ra đi xin mà trở về.
13. Không được đứng lại uống nước, hay đại tiểu khi đi khất thực.
14. Bát nếu ôm trần thì được nhận, bát mang trong túi cấm thâu nhận.
15. Không được ngó mặt thí chủ, hoặc nói chuyện quá năm sáu câu.
16. Ai có hỏi đạo giữa đường thì kiếm gốc cây ngồi nói, hoặc hẹn sau khi độ cơm rồi sẽ nói, hoặc mời người đến ngay chỗ ngụ, hoặc để ngày khác người thỉnh cúng dường tại nhà có Tăng đông, có cư sĩ nhiều sẽ nói.
17. Khi đi khất thực, ai muốn cúng hoặc thí gì tự ý, bao giờ người hỏi sẽ chỉ dạy, bằng không thì thôi, chớ chê khen bắt lỗi ép buộc người ta.
18. Nếu biết cơm có dính lỡ đồ ăn mặn, thì khi về phải cho người khác, chớ không được dùng, bằng khi túng ngặt, phải gụt rửa sạch mới được dùng.
19. Khi đi khất thực phải trang nghiêm hòa huỡn ngó ngay xuống, ngó xa hai thước, chớ ngó liếc hai bên, chớ tìm lóng nghe chuyện người nói, tâm phải niệm Phật.
20. Đừng vừa đi vừa nói chuyện, chỉ chỏ, muốn qua đường quẹo phải đứng lại xoay mình, chớ đừng đi tắt xéo.
21. Mỗi khi có chuyện gì thì phải đứng lại, có ai cúng thì chỉ lại người sau, cho để bát trước.
22. Ngày nào ai đi bát đường nào, phải sắp đặt trước tại chùa, chớ đừng ra đường lộn xộn.
23. Khi đi khất thực, ngoài món ăn ra, không nhận món chi ai gởi hết. Hãy bảo người ta đem lại các chùa kia. Ai nói gởi cúng Phật thì không được nhận, hãy nói: “Tăng chỉ là người tu đi xin ăn mà thôi”.
24. Đồ ăn rồi nếu còn dư phải cho hết, không được để dành.
25. Đồ khất thực trước phải độ trước. Đồ cúng dường sau phải độ sau.
26. Khi đi khất thực không được chống gậy, mang giày, che dù... Bên trong mặc áo chừa cánh tay mặt, đầu trần, chân không; bên ngoài phải mặc vấn thượng y trùm kín.
-------------------
Ban Trị sự Thành hội Phật giáo TP HCM cũng khẳng định, từ sau năm 1975 việc khất thực của nhà sư gần như không còn và không được cấp phép. Song vài năm trở lại đây, truyền thống tốt đẹp ấy của đạo Phật đang bị một số kẻ lười lao động lợi dụng để "hành nghề" mưu cầu tư lợi. Thậm chí một số nơi còn có cả một "lò" đào tạo sư giả. Vì thế các giáo sĩ khuyến cáo người dân, để tránh bị kẻ gian lợi dụng lòng từ thiện, tốt nhất không nên cho tiền sư khất thực.
Sau đây là một số hình ảnh Sư giả hành nghề được tổng hợp lại:
Một người dân quỳ xuống giữa đường sụp lạy và cho tiền sư khất thực trên đường Sư Vạn Hạnh (quận 10, TP HCM). Ảnh: Thi Ngoan.
Khất thực vốn là truyền thống tốt đẹp của nhà Phật, song hiện nay đang bị nhiều kẻ lười lao động lợi dụng. Ảnh: Thi Ngoan.
Chỉ nên cho thức ăn, không nên cho tiền khi gặp sư khất thực. Ảnh: Thi Ngoan.
--------------------------------------
Một sư giả đến đường Lê Văn Việt, phường Tăng Nhơn Phú A, quận 9 để “khất thực” trái phép. Khi người vắng dần trên phố, sư giả này đón xe ôm về nhà ở đường Tân Lập, phường Hiệp Phú, quận 9.
Về đến nhà, sau khi trút bỏ lớp áo tu ngụy trang, vị sư giả đếm tiền thu được rồi ăn bún thịt nướng. Theo ước tính của chúng tôi, trong ngày, sư giả này xin được không dưới 500.000 đồng (ảnh 1, 2, 3).
Về đến nhà ở khu nhà trọ trên đường Hải Thượng Lãn Ông, phường 4, quận 5, nữ “sư” đưa tiền cho một người đàn ông khoảng 40 tuổi. Ngoài nữ “sư” này, chúng tôi còn chứng kiến nhiều “sư” khác cũng đến đây nộp tiền cho người đàn ông nói trên (ảnh 4, 5).
-----------------------------------------------
Dậy từ sớm, bước ra khỏi nhà với quần áo bình thường, điểm tâm sáng bằng cà phê và bát cháo lòng, leo lên xe buýt, trong phút chốc, những người đàn ông, phụ nữ biến thành … “sư”
Sau cữ cà phê, ăn sáng, hai “sư” băng qua quốc lộ 13 chờ xe buýt
"Sư" chờ xe buýt.
“Sư” cầm gạch tấn công, khi biết mình bị theo dõi.
Khuôn mặt hoảng hốt của sư khi bị công an sờ gáy
Sư giả bị bắt lúc tờ mờ sáng
Đồ nghề của Sư giả
"Sư" khất thực trên đường 3/2 quận 10
Nhận tiền từ người đi đường
Sư giả hành nghề có mặt khắp các tuyến đường ở TPHCM.
Trong ảnh: Một “sư” bà “khát thực” trên đường Bà Huyện Thanh Quan, quận 3 - TPHCM. Ảnh: H.Thúy

Trong thế giới của những lão nông hành nghề “giả sư”, chúng tôi tiếp cận được người đàn bà gần 80 tuổi ở xã H, huyện Tân Kỳ (Nghệ An), được mệnh danh là “sư tổ”. Nay bà lão đã “rửa tay gác kiếm”, về quê mai danh ẩn tích. “Sư tổ” không ngờ, đám hậu duệ do mình cất công “đào tạo” làm ăn hiệu quả hơn nhiều. Ảnh: T.G
Nguyễn Thị Bằng (41 tuổi, ở thôn Đồng, xã Chi Lăng, Quế Võ, Bắc Ninh) dùng giấy giới thiệu đã hết hạn của một nhà sư khác, cùng một tờ giấy giả để đi lừa. Chị ta bắt xe buýt từ Bắc Ninh, về Hà Nội và lang thang khắp các quận, huyện nội thành để bán hương, kêu gọi quyên góp.
Hiện ở làng Vũ Dương có một đội quân xe ôm chuyên đi phục vụ các "sư" giả này.
Bà con làng Vũ Dương vẫn kể câu chuyện về bà Hương bị lật tẩy khi đến một làng ở Thái Bình "khất thực". Phát hiện bà Hương là "sư" giả, người dân đã cởi hết quần áo, cắt tóc rồi ném xuống ao.
Những tưởng sau bài học nhớ đời đó, bà sẽ bỏ "nghề". Nào ngờ, về làng bà vẫn mạnh mồm tuyên bố "không có tóc thì thành sư dễ hơn". Thế là từ bữa đó, bà không cần phải bịt khăn như mọi khi nữa, chỉ diện bộ quần áo của nhà chùa lên đường kiếm ăn.
Ảnh trên:Hai "sư" giả Nguyễn Thị Vững (bên trái) và Nguyễn Thị Sơn ở Quế Võ bị bắt vì tội lừa đảo.
Ảnh: Sư giả đang xin tiền ở khu trung tâm Hà Nội. Vị này mắt láo lơ và xin tiền cực kỳ trơ trẽn ở khu vực phố Huế, chợ Hôm, dạo này mở rộng ra khu quanh bờ Hồ.
Một người giả sư khất thực trên đường phố - Ảnh: Bảo Toàn
Nghề... “giả sư” được xem như một thứ nghề “cha truyền con nối” ở xóm 5, xã Nghĩa Đồng (huyện Tân Kỳ , Nghệ An). Có người đã gọi đó là “làng nghề giả sư”...
Một sư giả ở Nghĩa Đồng đang trên đường "đi làm". Thứ nghề này đối với rất nhiều người ở xóm 5, xã Nghĩa Đồng (Tân Kỳ, Nghệ An) là nghề chính của họ. Bởi "đầu tư" ban đầu không nhiều nhưng dễ kiếm tiền. Khỏe hơn nhiều so với nghề làm ruộng. Ảnh: Vương Trần
Chân dung "Ni cô" giả Diệu Linh mà chúng tôi bắt gặp khi cô đang hành nghề ở Yên Thành, Nghệ An. Ảnh: Vương Trần
Một trong những ngôi biệt thự ở xóm 5, Nghĩa Đồng kiếm được do hành nghề giả sư. Tuy vậy, cũng có nhiều "nhà sư" không may vướng phải vòng lao lý. Ảnh: Vương Trần
---------------------------
Sống như giang hồ Thư giãn, “nạp năng lượng” trước khi đi “khất thực” trên đường Châu Văn Liêm, quận 5..
----------------------
Đến hẹn, lễ hội chùa Bà, Bình Dương vào rằm tháng Giêng lại thu hút hàng triệu khách thập phương nô nức đổ về như trẩy hội. Đây cũng là lúc, hàng loạt "thầy" cạo đầu, mặc áo nâu sòng án ngữ trước cổng chùa xin bố thí.
Hàng năm, đúng vào ngày rằm, du khách từ bốn phương lại kéo nhau về chùa Bà Thiên Hậu (thị xã Thủ Dầu Một) để thắp hương dâng lễ cầu phúc, cầu lộc, may mắn cho năm mới. Cũng ngày này, trước cửa chùa Bà, xuất hiện đội ngũ "sư" xếp hàng dài xin bố thí.
Tỉnh hội Phật giáo Bình Dương đã nghiêm cấm các sư đứng tại các chùa để khất thực. Nhưng tại lễ hội chùa Bà này, các "sư" này xuất hiện ngày lẫn đêm.
Họ án ngữ ngay trước cổng chùa, chìa bát xin bố thí của bất cứ khách hàng hương nào.
Họ cũng cạo đầu, mặc áo nhà chùa. Hàng năm tỉnh hội phật giáo Bình Dương đều phối hợp với Ban chỉ đạo lễ hội tổ xác minh, nhằm tổ chức thu gom các sư giả cho đến hết lễ hội.
Theo quy định của Phật giáo, các sư khất thực thật sự chỉ được phép đi từ sáng đến trước 12 giờ trưa ở trên đường, đồng thời phải tuân thủ theo các chuẩn mực theo quy định.

Chân dung Sư giả
Đi bán nhang rồi phán rằng nhà của các nạn nhân sắp có hạn nặng, 4 đối tượng giả nhà sư đã khiến nhiều người dân cả tin đưa cho tiền triệu để cúng giải hạn.
Cả 4 đối tượng trên đóng giả nhà sư đến nhà chị Nguyễn Thị Hiền (xã Phú Cần, huyện Krông Pa) mời mua nhang. Chị Hiền không mua thì tên Tuấn tự giới thiệu là sư trụ trì một chùa ở thị xã Ayun Pa (Gia Lai), rồi phán rằng nhà chị Hiền đang có "vận hạn đen" và nhiều vấn đề mê tín khác. Muốn giải vận thì phải đem tiền cho chúng để về chùa cúng cơm chay. Sợ điều không may, chị Hiền đã đưa cho 4 đối tượng 2,5 triệu đồng.
---------------------------
KẾT LUẬN: Thật giả ở đời thì thời nào cũng có. Hiện nay thì chẳng cứ gì cái chuyện Sư giả mà phải nói chính xác hơn là "Kính thưa các kiểu giả, các loại giả". Giả mà biết là giả thì không còn sợ giả, giả mà không biết là giả thì đấy mới là một sự lừa lọc tinh tường, như bằng cấp giả, thực phẩm giả, nhân cách giả, Sợ nhất là cái giả ẩn hình tướng, giả nằm trong cái thật, cũng đàng hoàng, cũng giấy từ nghiêm chỉnh, cũng mẫu mã mẫu vạch như ai... Có lẽ giả bây giờ đã là một phần tất yếu của cuộc sống, người ta luôn luôn hoài nghi và dễ mất niềm tin vào một lý do không đáng mất, bởi vì trong lòng luôn vọng ra bốn chữ " Coi chừng lừa đảo". Thôi thì cứ sống chung như vậy để cuộc sống này không bị rơi mất niềm tin.
Theo : voluongcongduc/ NPT biên tập lại