Văn Hóa Gia Đình

Thứ năm - 12/04/2012 16:56
Gia đình là chiếc nôi êm ấm chở che cho ta. Hồi nhỏ, mẹ đã dành cho ta chiếc nôi ấy, và mẹ ru cho ta mỗi ngày. Giọng hò tiếng ru của mẹ cứ thấm vào tâm hồn của ta.

image

 

Văn hóa Việt Nam là văn hóa gia đình.  Nếp sống Việt Nam là nếp sống gia đình.  Gia đình ở Việt Nam là một đại gia đình trong đó ta có ông bà, cha mẹ, chú bác, cô dì, cậu mợ và các anh chị em…  Ở đâu trong đại gia đình, ta cũng có người để thương yêu và được thương yêu.  Mẹ đi vắng thì ta còn có bà, có cô hoặc có dì.  Ba đi vắng thì ta còn có bác, có chú hoặc có cậu.  Ta có nhiều anh chị em ruột thịt, chú bác, cậu mợ để chơi đùa, tâm sự và thương yêu.  Ta lại còn có bà con hàng xóm để quen thân và gần gũi như trong một gia đình.  ‘‘Bà con xa láng giềng gần”[1] nghĩa là láng giềng có thể gần gũi, thân thiết với ta còn hơn cả những người bà con ở xa.  Do đó ta không bao giờ cảm thấy cô đơn, lạc loài và buồn chán trong môi trường dễ thương ấy.  Tình thương, sự săn sóc, chú ý của những người trong gia đình, dòng họ và láng giềng luôn luôn có mặt để nuôi dưỡng và che chở cho ta.  Ta bơi lội một cách sung sướng trong cái ao mát mẻ của đại gia đình cho đến khi lớn lên, tới ngày được ba mẹ cưới vợ, gả chồng rồi mà ta vẫn còn mong muốn ở chung với cha mẹ và gia đình.  Khi ra ở riêng, ta vẫn thường quanh quẩn, quyến luyến bên đại gia đình và cha mẹ của ta. 

 Trong khi đó thời đại bây giờ, gia đình Việt Nam sinh sống ở Tây phương và cả những gia đình người bản xứ rất là nhỏ bé, chỉ có vỏn vẹn hai vợ chồng và một hoặc hai đứa con.  Ông bà ta không biết ở đâu hoặc ở xa lắc xa lơ hoặc đã bị gửi vào trong một nhà dưỡng lão.  Có khi ba mẹ giận ông bà nên ta chẳng có chút liên hệ gì mật thiết với ông bà.  Ta chẳng biết ông bà ta là ai!  Cháu thiếu tình yêu đầm ấm của ông bà, và ông bà thiếu năng lượng hồn nhiên, tươi mát và thương yêu của cháu.  Hai thế hệ hoàn toàn cách biệt.  Ở Tây phương lại có thói quen là giới trẻ tới tuổi mười tám đều muốn thoát ly ra khỏi gia đình.  Có thể gia đình của họ là một tù ngục của khổ đau.  Họ không có hạnh phúc trong gia đình cho nên đa số giới trẻ đều chờ đợi tới tuổi thoát ly.  Họ muốn sống tự do đời sống cá nhân, để muốn làm gì thì làm cho hả hê, cho thoải mái.  Luật pháp bảo vệ cho họ được hoàn toàn tự do, và cha mẹ không có quyền xâm phạm tới đời sống riêng tư của họ.  Đây là một lề thói, suy tư và lối sống hoàn toàn xa lạ với văn hóa Việt Nam, và giới trẻ Việt Nam ở Tây phương có thể đang chạy theo lối sống này.  Nó có vẻ hấp dẫn lắm nhưng trong thực tế giới trẻ bây giờ cảm thấy lạc loài và bơ vơ.  Họ khao khát tình thương và hạnh phúc nhưng đời sống cá nhân với nhiều ham muốn và dục vọng đã tạo ra nhiều đổ vỡ trong liên hệ đôi lứa do đó xã hội hiện tại sinh ra nhiều vấn đề tù tội, bạo động, nghiện ngập, bệnh tâm thần…  Đời sống người Việt Nam, không có gì là riêng tư cả.  Tất cả là của gia đình, dòng họ, tổ tiên và đất nước. 

Gia đình là chiếc nôi êm ấm chở che cho ta.  Hồi nhỏ, mẹ đã dành cho ta chiếc nôi ấy, và mẹ ru cho ta mỗi ngày.  Giọng hò tiếng ru của mẹ cứ thấm vào tâm hồn của ta.  Mẹ hò những bài ca dao chan chứa tình quê hương đất nước, tình nghĩa đồng bào như:

‘‘Bầu ơi thương lấy bí cùng

Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn.’’

‘‘Mẹ già như chuối chín cây

Gió lay mẹ rụng con thời mồ côi’’ [2]

        Mẹ lại hò những bài ca về nỗi nhớ thương của người thiếu phụ trông chờ chồng mòn mỏi ở chốn quân trường.  Những bài ca thương yêu, tình tự quê hương, tình yêu đất nước cứ thấm dần vào lòng tuổi thơ để làm ra bản chất tình cảm, suy tư, thương nhớ, vui buồn trong ta.

Gia đình là đất thơm nuôi dưỡng cho cây tức là ta để cây đơm hoa kết trái cho cuộc đời.  Gia đình là mảnh vườn mầu mỡ nuôi dưỡng đời sống ta.  Mẹ là đất; ba cũng là đất.  Ông bà, cô chú, cậu dì và anh chị em đều là đất của ta.  Trước khi đi Ba Tây để hướng dẫn hai khóa tu và giảng bốn bài pháp thoại công cộng tại hai thành phố nổi tiếng là Rio des Janerio và San Paulo, tôi có viết cho các thầy và các sư cô ở Vermont một lá thơ như thế này:

Các thầy các sư cô thương mến,

Pháp Đăng rất tiếc là phải xa các thầy, các sư cô và hai tu viện thêm một lần nữa.  Năm nay Pháp Đăng phải vắng mặt ở tu viện nhiều ngày nhiều tháng.  Đó là do yêu cầu của đại chúng và nhu yếu của những người thiền sinh.  Vì người ta khổ quá nên chúng ta không nỡ từ chối lời kêu gọi của họ.  Chỉ thiệt cho Pháp Đăng không có cơ hội để nhận sự nuôi dưỡng của tăng thân do đó Pháp Đăng cần sự nâng đỡ và hộ niệm của các anh chị em.  Các thầy các sư cô là đất và Pháp Đăng là cây.  Đất nuôi dưỡng, thương yêu và che chở cho cây bấy lâu nay.  Cây lớn lên mạnh khỏe đều nhờ đất.  Đi ra ngoài nhiều, Pháp Đăng cảm thấy hơi mất mát và héo mòn.  Thứ năm này, Pháp Đăng lại phải lên đường đi Nam Mỹ nên không được ngồi ăn cơm, đi thiền, nghe pháp cùng các thầy và các sư cô.  Thật là tiếc lắm.  May mắn thay! Pháp Đăng đã được ở tu viện hai ngày cùng các thầy nên đã hưởng được không khí thanh tịnh và đầm ấm của anh em.  Năng lượng tu tập của các thầy thật là vững vàng, và không khí tu viện luôn luôn lành mạnh, mát mẻ và xanh tươi.  Chỉ ở hai ngày thôi, Pháp Đăng đã cảm thấy khỏe ra nhiều lắm.  Xin chân thành cám ơn các thầy và các sư cô.  Mong các thầy các sư cô hãy giữ gìn đất cho mẹ và cho cây.  Hôm nay Pháp Đăng không được gặp sư em Quy Nghiêm, Thường Nghiêm, Doanh Nghiêm và Hạc Nghiêm nên xin gửi lời thăm các sư em ấy.

Thương nhiều

Không có đất, cây không thể hút dinh dưỡng để lớn lên mạnh khỏe mà đơm hoa kết trái.  Đất khô cằn là lỗi của ta chứ không phải lỗi của đất.  Mảnh vườn tàn tạ, khô héo, không khoe hương sắc là lỗi của ta chứ không phải lỗi của mảnh vườn.  Ta đã không biết chăm sóc, vun xới và cày cấy cho đất.  Ta đã không biết nghệ thuật làm vườn và chăm sóc cho cây cối.  Cho nên ta hãy thương yêu các em, hãy mỉm cười với các em, hãy rót cái nhìn dịu hiền với các em, hãy nói lời dễ thương với các em mà xin đừng la rầy các em mỗi khi nóng giận, xin đừng phản ứng mỗi khi các em lỡ lầm…  Ai mà đã từng không vụng về và lỗi lầm.  Đôi mắt trìu mến, nụ cười hiền lành là nước ngọt làm cho đất mềm mại và để cho mảnh vườn trở nên xanh tốt.  Tăng thân là một gia đình tâm linh trong ấy ta có bổn sư, sư bác, sư thúc, sư cô, sư anh, sư chị và sư em.  Như thế, người tu có gốc rễ nơi hai gia đình tâm linh và huyết thống.  Ta hãy sống như thế nào để cắm rễ, có liên hệ một cách thâm tình, sâu sắc và tuyệt hảo với những người thân yêu trong hai gia đình ấy.  Nhờ vậy ta là cây có cội, có nguồn, có gốc nơi ấy ta có thể đâm ra được thật nhiều rễ.  Ba mẹ ông bà, cô chú, cậu mợ, dì dượng, anh chị em là rễ của ta.  Thầy, Sư Ông, chư vị Tổ sư và tăng thân là gốc rễ của ta.  Càng có nhiều rễ, ta càng cắm sâu vào lòng đất của gia đình để hút nước, khoáng chất và dinh dưỡng mà lớn lên thành người.

‘‘Gốc rễ tâm linh xin bồi đắp

Suối nguồn huyết thống nguyện khai thông’’[3]

 


[1] ca dao

[2] Bài hát

[3] Nhật tụng đại toàn

 

 

Pháp Đăng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: cho ta
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Giới Thiệu:

    Chùa Sắc Tứ Khải Đoan là ngôi chùa đầu tiên của tổ chức Phật Giáo có mặt tại Đaklak, được xây dựng vào năm 1951. chùa tọa lạc trên khu đất rộng 7 mẫu 8 sào 28m2, do Đoan Huy Hòang Thái Hậu Hòang Thị Cúc hiến cúng cho Tổng Hội Phật Giáo trung phần.

Thông báo

Ảnh chùa

Số Lượng truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 31


Hôm nayHôm nay : 2077

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 68688

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3271748